Chapter 4: Cơ hội
Người ta thường hay miêu tả sự chết rất bình yên hay rất đáng sợ.
Bình yên là khi cái chết được ví như một giấc ngủ vĩnh hằng, bạn không mơ hay suy nghĩ , cũng chẳng có cảm giác gì cả.
Đáng sợ là sau khi chết bạn phải đi gặp những người lạ mặt, họ quyết định cho bạn đi lên thiên đàng hay xuống địa ngục đều phụ thuộc vào những việc bạn làm trong đời suốt mình.
Tôi tự hỏi mình sẽ đi về đâu sau tất cả chuyện này ? Dẫu gì tôi cũng đã tước đi mạng sống của một người khác, không biết họ chuẩn bị hình phạt nào cho những người như tôi ? Tôi hình dung đủ thứ cảnh tưởng kì lạ rồi biến nó thành một bộ phim kì dị chiếu trong đầu mình cho đến khi tôi phát giác mình không còn nhìn thấy hay nghe thêm gì nữa, chỉ còn lại cảm nhận. Đây là lúc tôi bắt đầu sợ phải bước đi khi sự yên lặng của bóng tối bao trùm lên tất cả một lần nữa , nơi này là một khoảng không gian vô tận và tôi là người đứng bên trong.
Tôi biết chuyện gì xảy ra nếu mình nhấc chân lên để bước tới, tôi sẽ rơi. Điều kì lạ là tôi cứ ngỡ mình đang mơ vì phải mắc kẹt trong giây phút sinh tử này biết bao nhiêu lần khi mình còn nhỏ. Nó bắt đầu bằng việc tôi phải chọn bước tới hoặc không. Nếu tôi chọn không bước tới, tôi sẽ phải bị kẹt lại ở đây trong sự ám ảnh sợ hãi cái chết . Nếu tôi chọn bước tới, tôi sẽ ngã và tỉnh dậy ở một nơi khác...
...
Tôi phải kết thúc việc này ! Tôi không thể nào đứng đây chịu đựng mãi ! Tôi quyết định ngừng thở trong vài giây , bước thêm một bước và chấp nhận ngã xuống. Lần này tôi mở mắt ra và nhìn thấy mình đang ngồi trên máy bay , tại chỗ . Không lẽ tất cả là do tôi mơ nãy giờ ư ? Nó quá thật để được cho là mơ , tôi thề là mình còn cảm thấy đau ở bụng và ngay giữa ngực .
''...''- với đầu óc chưa tỉnh táo không phân biệt được đâu là thật hay ảo , tôi quay nhìn sang người ngồi kế bên mình
Cô gái trẻ ngồi ngủ trên ghế với một tư thế thoải mái, điều đầu tiên tôi để ý là tấm băng y tế dán trên trán cô, ngoài trừ vết thương đó ra hình như bọn cướp chưa làm tổn hại gì nghiêm trọng đến thân thể của cô , hoặc đó là điều tôi đang cố thuyết phục mình tin. Chuyện gì đã xảy ra sau khi tôi bị bất tỉnh , làm sao tôi còn sống được ? Chẳng phải chúng đã bắn vào người tôi sao , tôi thử đưa tay lên sờ người mình nhưng không có vết tích nào cả. Tôi ngừng lại khi phát hiện bình rượu nhỏ mình đeo trên cổ không cánh mà bay ? Nó đâu rồi? Đó là món đồ rất quan trọng cha tặng tôi vào dịp tôi lên tuổi 18! Trong đầu lúc này tôi chỉ muốn tìm cho ra bình rượu, tôi mất một lúc loay hoay tìm khắp nơi, trong túi hành lí , áo khoác , bên dưới ghế ....
''Em đang tìm thứ này phải không?'' - giọng chị tiếp viên hàng không gọi khiến tôi giật mình.
''Món đó, làm sao mà chị ?'' - tôi mở to mắt nhìn bình rượu kim loại bị móp trong tay người phụ nữ trung niên tôi cho là lớn hơn mình vài tuổi
''Xin lỗi, chị không khôi phục được nó như hình dạng ban đầu...
Nhìn vào mặt tích cực, ít ra nó cũng có ích cho em''- chị ta nói khi đưa trả tôi bình rượu
Nhìn vào mặt tích cực, ít ra nó cũng có ích cho em''- chị ta nói khi đưa trả tôi bình rượu
''Ý chị là nó đã cứu mạng em ?!'' - tôi nhắm mắt hỏi , đưa ngón cái sờ qua bề mặt kim loại bị lõm
''Đúng thế, em rất may mắn. Nhờ có em, mà bọn cướp mới bị bắt lại, mọi người ở đây nợ em một lời cảm ơn''
''À, thật sự cũng không có gì đâu...Em làm điều mà bất cứ người nào cũng sẽ làm''
''Đừng khách sáo, em nên tự hào về bản thân mình.'' - Chị ta mỉm cười nói rồi rời đi tiếp tục công việc của mình
''Phù...'' - sau khi chị ta đi tôi mới thả lỏng người ra , tạm thời yên tâm vì đã tìm được món đồ quan trọng của mình, tuy không còn như ban đầu nhưng ít nhất tôi đã giữ được nó cho đến phút cuối.
Bố tôi đúng thật khác người, có lẽ ông là người bố duy nhất mua tặng con gái bình rượu nhân dịp sinh nhật? Niềm đam mê của ông là rượu và ước mơ lớn nhất là được thử tất cả loại rượu thượng hạng trên thế gian này. Đúng là bó tay mà ...tại ông ấy mà tôi bị ảnh hưởng theo. Tôi cầm nắp xoay mở bình rượu ra , thử nhấp một ngụm rất nhỏ rồi đóng lại ngay , dù biết là uống rượu có hại cho cơ thể , tôi khó mà từ bỏ tật xấu này. Tạm gác lại chuyện đó , giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Thông tin chuyến bay chỉ kéo dài trong 14 tiếng , bao nhiêu tiếng trôi qua từ hồi tôi lên máy bay cho đến lúc này ? Cầm dây đưa vào cổ, tôi bỏ bình rượu vào trong áo và nghiêng người mở mắt nhìn lên đồng hồ trong màn hình thông báo. Huh, 7 tiếng ? Mình ngủ hết nửa đươ---- ???
'?' - tôi định né ra do có lực đang tác động đến vai mình, cho đến khi tôi quay đầu lại nhìn cô gái kia cố tìm một điểm tựa đầu thoải mái hơn khi ngủ.
Tôi thử điều chỉnh lại tư thế của cô như lúc ban đầu, thế mà nhiều lần đầu cô cứ ngả nghiêng lúc thì bên trái, lúc thì bên phải , có khi ngả ngay về phía trước ghế của một hành khách khác. Không được! Thật quá nguy hiểm! Tôi liền quay nhìn hàng ghế phía sau bắt gặp anh thanh niên đang dùng latop, vậy là đi toi phương án cuối bật ghế nghiêng sang tư thế nằm. Những thất bại trong nỗ lực cố cung cấp một dựa thoải mái cho cô ấy làm tôi phải chịu thua luôn, mặc ai nhìn thấy nói gì, tôi chẳng muốn quan tâm mà đi cho xong chuyến bay . Tôi luồn tay qua cẩn thận nâng đỡ phần đầu của cô cho ngả về người mình. Tốt hơn rồi, giờ tôi có thể--
''heh?'' - tôi vô ý phát lên tiếng khi cô gái trẻ quay người dùng cả hai tay ôm ngay eo mình.
Tim tôi đập mạnh và nhanh hơn ngay khi tôi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ tóc cô gái sát bên cạnh , khoảng cách vượt xa rào cản cá nhân làm tôi trở nên hồi hộp. Tại sao vậy? Lẽ nào tôi bị cuốn hút bởi một người đồng giới với mình? Không không không, tôi từ chối tin đây là sự thật. Tôi từng thích và tỏ tình với Daiya - một trong những chàng trai nổi tiếng và giỏi thể thao trong trường cấp 3, vì thế chẳng có lí do nào để tôi tự nhận mình là một người đồng tính. Cho dù là vậy, tôi phải thú nhận mình đã không để mắt đến ai kể từ lúc tôi bị Daiya từ chối. Nói đơn giản là tôi hết thời gian cho tình yêu học đường, thay vào tập trung cho việc học hành đến nơi đến chốn. Rất có khả năng tôi là một người lưỡng tính nếu như cả nam và nữ tôi đều thích. Lẽ nào là tình yêu sét đánh ư? Tôi chưa hề tin vào điều viển vông mà những tiểu thuyết lãng mạn hay thiêu dệt . Sự thật là tình yêu cần thời gian để chớm nở, tự mình ngộ nhận thì chưa gọi là yêu. Lần đầu gặp gỡ, nhìn vào mắt cô gái ấy tôi cảm thấy có gì đó rất thân quen, như đã gặp và biết nhau từ lâu lắm rồi... Tôi lén cúi mặt xuống chút , hít lấy mùi hương trên tóc cô gái để ghi nhớ , đây đâu là vấn đề chính? Tất cả chuyện này quan trọng gì một khi chúng tôi xuống máy bay chứ? Giờ còn thời gian, tôi phải tận dụng cơ hội ra ta---? Sao tự dưng tôi thấy mình như muốn lợi dụng thời cơ làm điều gì xấu xa vậy ?
Tôi đảo mắt nhìn sang nơi khác, lại thấy rõ mồn một từng đường chết trên bề mặt cấu trúc mọi vật. Haiz, cuối cùng tôi nhắm mắt thở dài. Liệu tôi nên vui hay nên buồn đây? Cặp mắt tôi đang có là nguyên do cho mọi rắc rối và cũng là cầu nối cho tôi và cô gái trẻ này gặp nhau. Đôi lúc, tôi cũng cảm thấy cô đơn vì lẻ loi một mình, bạn bè thì đi sang phương trời nào xa xăm mãi không gặp lại , trong khi bên ngoài kia có biết bao cặp tình nhân. Mới đây thấm thoát 30 năm, thời gian trôi nhanh thật.
....
....
Ấm quá....
....
Ấm quá....
Tôi ngủ lại từ lúc nào không hay, thấy dễ chịu với hơi ấm dịu dàng đang ôm lấy mình. Cho đến khi cơ thể đành trở dậy vì cơn đói trong bụng.
''Ùng ục...''- tôi nhúc nhìn người một chút rồi chập chờn mở mắt thức dậy do tiếng kêu dạ dày không chịu ngừng lại.
Uầy, nhanh kiếm thứ gì bỏ vào bụng trước mới được, chờ đến bữa tối chắc tôi xỉu tại chỗ mất! Lần nào cũng vậy, ngồi ngủ trên phương tiện di chuyển một thời gian lâu cứ khiến cơ thể tôi uể oải mỗi lần thức dậy. À, đúng rồi, mình đang ôm cô gái kia... Tôi vội liếc xuống và giật mình khi phát hiện cô ta đang nhìn lại tôi. Cô ta đang xem tôi ngủ ư ? Khoan kết luận gì đã, nhỡ hiểu lầm thì oan lắm.
''Em bị thương ở đầu nên chị mới giữ em trong tư thế này? Chị không định làm gì em đâu...?'' - tôi nhắm mắt cố giải thích khi bỏ tay ra khỏi người cô gái. Bằng cách nào nó nghe giống một lời bào chữa thiếu đầu tư hơn nhưng tôi vờ diễn theo.
''...'' - cô ấy gật đầu cười với tôi rồi ngồi lại chỗ lấy túi, lục tìm món gì đó
'' Em nghe thấy sao? Thật ngại quá, cảm ơn '' - cô gái trẻ tự ý cầm tay tôi lên rồi đặt lên một ổ bánh mì tươi còn nguyên . Ban đầu tôi còn khựng tay lại do không quen, khúc sau hiểu được ý của cô ta , tôi cười nói lời cảm ơn lại.
Tôi không ăn ngay ổ bánh mì mà đặt nó vào túi lưới trên ghế vì muốn vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. Hình như cô gái ấy cũng có ý định tương tự lúc đứng dậy đi theo tôi . Điều kì quái là cô ấy không hề nói một lời nào từ hồi tôi tỉnh dậy mà chọn cách biểu hiện , truyền đạt ý qua hành động. Tôi hay cô ấy là người có vấn đề? Tôi không nghĩ đây là điềm báo tốt, lát về chỗ hỏi thẳng cho rõ ràng sự tình mới được. Xong việc, tôi ra khỏi phòng nhường lại cho cô ta , sau đó nhanh chóng về chỗ ngồi giải quyết cơn đói cồn cào trong bụng. Tuy nhiên, một hành khách nào đó vỗ lên tay gọi tôi giữa chừng
''Hmm?'' - tôi quay đầu nhìn người gọi mình. Đó là một anh thanh niên có vóc dáng chững chạc và cao ráo, quần áo bảnh báo, trạc 20 tuổi trở lên và ngồi một mình ở dãy ghế đầu tiên. Tôi ngửi thấy mùi máu bên dưới chiếc áo sơ mi màu xanh biển của anh
''Cô không phiền nếu chúng ta nói chuyện ít phút chứ?'' - anh dùng một tay lấy ra trong túi áo phù hiệu cảnh sát, rồi giơ lên cho tôi xem.
''...có chứ, tôi nghĩ mình sẽ phiền đấy'' - tôi nhắm mắt gượng cười, cố tình né tránh cuộc nói chuyện
''Không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu, tôi chỉ muốn nói lời cảm ơn cô đã hành động dũng cảm đánh trả lại bọn cướp. Như cô thấy đấy, tôi được giao để tìm bắt bọn tội phạm nguy hiểm chuyên cải trang đi đánh cướp máy bay. Không có cô đánh lạc hướng, tôi không nghĩ mình còn mặt mũi nào quay về đồn báo cáo lại với sếp. Tôi tên John'' - anh ta giải thích, đưa tay ra
''À ra là việc đó , không có chi hết. Anh có thể gọi tôi là Hotaru '' - biết mình còn trong vùng an toàn, tôi vui vẻ cười thật và bắt tay với anh.
''Người ngồi kế bên cô, hai người là chị em?''
''Không, chúng tôi là... bạn bè...'' - tôi mong là thế. Tự dưng câu hỏi của anh ta làm tôi thấy bất an
''Tôi rất tiếc phải thông báo là bạn cô bị tổn thương não do tai nạn ẩu đả với bọn cướp. Tôi cho là cô ấy bị mất khả năng giao tiếp và trí nhớ tạm thời.''
''Anh vừa nói...'' - tôi chết lặng nói không ra lời
''Tôi thành thật xin lỗi...đều do sự bất tài của tôi mà cơ sự lại thành ra nông nỗi này. Hãy để tôi chịu trách nhiệm đưa bạn cô đi bác sĩ khi chúng ta đến nơi. Đây là tình trạng nguy hiểm cần được ưu tiên giải quyết ngay'' - anh ta thẳng thắn thú nhận
''...'' - tôi tiếp tục im lặng, cùng lúc đó cửa mở và cô gái trẻ đi ngang qua tôi trở về chỗ. Cô ấy quên hết tất cả..và mất khả năng nói ...
(Vâng ! Nếu chị cần gì thì đừng ngại nói với em . Em sẽ giúp trong khả năng có thể ! Không dấu gì chị đây cũng là lần đầu em đi máy bay)
(Em có thể xin chữ kí của chị được không ?)
''Em bị thương ở đầu nên chị mới giữ em trong tư thế này? Chị không định làm gì em đâu...?'' - tôi nhắm mắt cố giải thích khi bỏ tay ra khỏi người cô gái. Bằng cách nào nó nghe giống một lời bào chữa thiếu đầu tư hơn nhưng tôi vờ diễn theo.
''...'' - cô ấy gật đầu cười với tôi rồi ngồi lại chỗ lấy túi, lục tìm món gì đó
'' Em nghe thấy sao? Thật ngại quá, cảm ơn '' - cô gái trẻ tự ý cầm tay tôi lên rồi đặt lên một ổ bánh mì tươi còn nguyên . Ban đầu tôi còn khựng tay lại do không quen, khúc sau hiểu được ý của cô ta , tôi cười nói lời cảm ơn lại.
Tôi không ăn ngay ổ bánh mì mà đặt nó vào túi lưới trên ghế vì muốn vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. Hình như cô gái ấy cũng có ý định tương tự lúc đứng dậy đi theo tôi . Điều kì quái là cô ấy không hề nói một lời nào từ hồi tôi tỉnh dậy mà chọn cách biểu hiện , truyền đạt ý qua hành động. Tôi hay cô ấy là người có vấn đề? Tôi không nghĩ đây là điềm báo tốt, lát về chỗ hỏi thẳng cho rõ ràng sự tình mới được. Xong việc, tôi ra khỏi phòng nhường lại cho cô ta , sau đó nhanh chóng về chỗ ngồi giải quyết cơn đói cồn cào trong bụng. Tuy nhiên, một hành khách nào đó vỗ lên tay gọi tôi giữa chừng
''Hmm?'' - tôi quay đầu nhìn người gọi mình. Đó là một anh thanh niên có vóc dáng chững chạc và cao ráo, quần áo bảnh báo, trạc 20 tuổi trở lên và ngồi một mình ở dãy ghế đầu tiên. Tôi ngửi thấy mùi máu bên dưới chiếc áo sơ mi màu xanh biển của anh
''Cô không phiền nếu chúng ta nói chuyện ít phút chứ?'' - anh dùng một tay lấy ra trong túi áo phù hiệu cảnh sát, rồi giơ lên cho tôi xem.
''...có chứ, tôi nghĩ mình sẽ phiền đấy'' - tôi nhắm mắt gượng cười, cố tình né tránh cuộc nói chuyện
''Không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu, tôi chỉ muốn nói lời cảm ơn cô đã hành động dũng cảm đánh trả lại bọn cướp. Như cô thấy đấy, tôi được giao để tìm bắt bọn tội phạm nguy hiểm chuyên cải trang đi đánh cướp máy bay. Không có cô đánh lạc hướng, tôi không nghĩ mình còn mặt mũi nào quay về đồn báo cáo lại với sếp. Tôi tên John'' - anh ta giải thích, đưa tay ra
''À ra là việc đó , không có chi hết. Anh có thể gọi tôi là Hotaru '' - biết mình còn trong vùng an toàn, tôi vui vẻ cười thật và bắt tay với anh.
''Người ngồi kế bên cô, hai người là chị em?''
''Không, chúng tôi là... bạn bè...'' - tôi mong là thế. Tự dưng câu hỏi của anh ta làm tôi thấy bất an
''Tôi rất tiếc phải thông báo là bạn cô bị tổn thương não do tai nạn ẩu đả với bọn cướp. Tôi cho là cô ấy bị mất khả năng giao tiếp và trí nhớ tạm thời.''
''Anh vừa nói...'' - tôi chết lặng nói không ra lời
''Tôi thành thật xin lỗi...đều do sự bất tài của tôi mà cơ sự lại thành ra nông nỗi này. Hãy để tôi chịu trách nhiệm đưa bạn cô đi bác sĩ khi chúng ta đến nơi. Đây là tình trạng nguy hiểm cần được ưu tiên giải quyết ngay'' - anh ta thẳng thắn thú nhận
''...'' - tôi tiếp tục im lặng, cùng lúc đó cửa mở và cô gái trẻ đi ngang qua tôi trở về chỗ. Cô ấy quên hết tất cả..và mất khả năng nói ...
(Vâng ! Nếu chị cần gì thì đừng ngại nói với em . Em sẽ giúp trong khả năng có thể ! Không dấu gì chị đây cũng là lần đầu em đi máy bay)
(Em có thể xin chữ kí của chị được không ?)
(E he.Lần trước do quá xúc động em đã không có cơ hội nói lời cảm ơn chị . Hôm nay thật may khi em được gặp lại chị ở đây , giờ chúng ta có thể dành thời gian tâm sự để hiểu nhau hơn)
Chúng tôi còn chưa kịp bắt đầu lại ... Cơn đói không sao sánh nổi với cơn giận bên trong tôi, nếu tên cướp đó đang ở ngay trước mặt thì tôi đã đấm hắn vỡ mồm. Không, tôi muốn hắn phải chết! ...Bình tĩnh nào... mất một ít giây tôi kiềm chế cơn giận, hai tay nắm chặt lại rồi mở miệng nói
''...Tôi biết rồi, nhờ anh hãy chăm sóc cho cô ấy . Tôi muốn 3 tên cặn bã kia nhận hình phạt đích đáng ở ngục tù.''
''Hiển nhiên. Tôi hứa sẽ đảm bảo bạn cô an toàn đến khi về nhà. Đây là danh thiếp của tôi phòng khi cần liên lạc. Giờ tôi không phiền cô nữa''- anh ta kết thúc khi đưa tôi danh thiếp
Tôi gật đầu , cầm danh thiếp bỏ vào túi rồi đi về chỗ trong im lặng. Anh cảnh sát là người thanh niên bị bắn vào vai , chính anh ta là người bắn vào tay tên cướp đã tấn công cô gái , tôi gắn ghép sự kiện lại với nhau, tái hiện lại hiện trường xảy ra vụ án . Tất cả đã rõ rồi, tôi cầm xé bao bánh mì tươi ra ăn nhanh , hoàn toàn không để ý xung quanh. Cô ấy an toàn hơn với một người thuộc lực lượng cảnh sát, tôi đang dấn thân vào một việc cả bản thân chẳng biết đi đến đâu. Tôi không muốn thấy ai phải bị thương cả , làm sao tôi biết được lần tới mình đủ khả năng để bảo vệ ai đó mà không để họ bị thương? Đây là vấn đề riêng mà tự tôi nên giải quyết...
(Tôi rất tiếc phải thông báo là bạn cô bị tổn thương não do tai nạn ẩu đả với bọn cướp. Tôi cho là cô ấy bị mất khả năng giao tiếp và trí nhớ tạm thời)
Bọn khốn đó.... Tôi nhai ngấu nghiến miếng bánh mì trong miệng rồi nuốt trôi xuống bụng như một cách chấp nhận. Bánh mì tươi ngày hôm đó tôi ăn tuy đủ lấp kín chỗ trống dạ dày nhưng chưa đủ lấp đầy cơn thèm khát máu thịt đang dày vò. Tôi muốn giết chúng như tôi đã làm với tên đầu tiên...
(Sao lại đau đớn đến mức này, thấy cô gái ấy khóc vì mình.)
/
(Sao lại đau đớn thế này, thấy nàng vì ta mà khóc.)
Chúng tôi còn chưa kịp bắt đầu lại ... Cơn đói không sao sánh nổi với cơn giận bên trong tôi, nếu tên cướp đó đang ở ngay trước mặt thì tôi đã đấm hắn vỡ mồm. Không, tôi muốn hắn phải chết! ...Bình tĩnh nào... mất một ít giây tôi kiềm chế cơn giận, hai tay nắm chặt lại rồi mở miệng nói
''...Tôi biết rồi, nhờ anh hãy chăm sóc cho cô ấy . Tôi muốn 3 tên cặn bã kia nhận hình phạt đích đáng ở ngục tù.''
''Hiển nhiên. Tôi hứa sẽ đảm bảo bạn cô an toàn đến khi về nhà. Đây là danh thiếp của tôi phòng khi cần liên lạc. Giờ tôi không phiền cô nữa''- anh ta kết thúc khi đưa tôi danh thiếp
Tôi gật đầu , cầm danh thiếp bỏ vào túi rồi đi về chỗ trong im lặng. Anh cảnh sát là người thanh niên bị bắn vào vai , chính anh ta là người bắn vào tay tên cướp đã tấn công cô gái , tôi gắn ghép sự kiện lại với nhau, tái hiện lại hiện trường xảy ra vụ án . Tất cả đã rõ rồi, tôi cầm xé bao bánh mì tươi ra ăn nhanh , hoàn toàn không để ý xung quanh. Cô ấy an toàn hơn với một người thuộc lực lượng cảnh sát, tôi đang dấn thân vào một việc cả bản thân chẳng biết đi đến đâu. Tôi không muốn thấy ai phải bị thương cả , làm sao tôi biết được lần tới mình đủ khả năng để bảo vệ ai đó mà không để họ bị thương? Đây là vấn đề riêng mà tự tôi nên giải quyết...
(Tôi rất tiếc phải thông báo là bạn cô bị tổn thương não do tai nạn ẩu đả với bọn cướp. Tôi cho là cô ấy bị mất khả năng giao tiếp và trí nhớ tạm thời)
Bọn khốn đó.... Tôi nhai ngấu nghiến miếng bánh mì trong miệng rồi nuốt trôi xuống bụng như một cách chấp nhận. Bánh mì tươi ngày hôm đó tôi ăn tuy đủ lấp kín chỗ trống dạ dày nhưng chưa đủ lấp đầy cơn thèm khát máu thịt đang dày vò. Tôi muốn giết chúng như tôi đã làm với tên đầu tiên...
(Sao lại đau đớn đến mức này, thấy cô gái ấy khóc vì mình.)
/
(Sao lại đau đớn thế này, thấy nàng vì ta mà khóc.)