Chapter 3: Người trong gương
Flashback( Hồi tưởng )
... Không thể nào lại có việc trùng hợp đến như thế! Có thể đây chỉ là ảo ảnh do tôi tưởng tượng ra khi quá căng thẳng ? Đúng rồi , tất cả chỉ là do tôi hoang tưởng ra mà thôi ....
Tôi cười gượng cố trấn an tinh thần, chớp mắt vài lần tiếp tục nhìn xuống chân cô gái kia . Mọi thứ ...vẫn y hệt như vậy .
....
....
- Uhn...? * sự im lặng của tôi dường như đang khiến cô ấy bối rối không nói lên lời *
....Gah tôi đang đùa ai chứ ?! Cô ấy rõ ràng đang ngồi cạnh tôi , thậm chí tôi có thể cảm nhận được từng hơi thở và nhịp đập--- việc đó không quan trọng nữa ! Tôi phải tìm cách thoát khỏi tình huống kì cục này
-Xin lỗi , tôi cảm thấy không khỏe lắm - tôi vừa nói vừa dùng tay kéo áo khoác lên cao để che mặt mình .
-Vâng ! Nếu chị cần gì thì đừng ngại nói với em . Em sẽ giúp trong khả năng có thể ! Không dấu gì chị đây cũng là lần đầu em đi máy bay - Cô ta cười nói rất năng động , chính tôi cũng khá ngạc nhiên với câu trả lời kia
Không lẽ mình nhầm ?
Trừ khi cô gái này có một tinh thần mạnh mẽ và lạc quan có thể vượt qua mọi hoàn cảnh hoặc tôi đang nói chuyện với 1 người có diện mạo giống thiếu nữ mà tôi đã gặp đêm ấy .Thôi thì chỉ có một cách để xác định một trong những giả thuyết ở trên , xét cho cùng mọi thứ cũng loạn hết cả rồi , tôi có thể chạy nhưng không thể trốn mãi được . Tôi thở dài một hơi khi nhìn thấy thông báo trên màn hình rằng máy bay sẽ cất cánh trong vòng 5 phút nữa , một nụ cười nhạt biểu lộ trên khuôn mặt của mình . Vô ích , ôi trời việc làm tiếp theo sẽ rất vô ích đây , tôi tự nhủ với mình trước khi cởi bỏ áo khoác để lên ghế rồi quay về hướng cô ta
-À phải rồi , em quên mất mình chưa giới thiệu b - cô ấy nói chưa hết câu thì ngừng lại ngay khi vừa thấy mặt tôi
- ....- tôi im lặng nhìn cô ta , mắt của chúng tôi khóa chặt lấy nhau hệt như cái lần đầu tiên gặp nhau . Không còn phải suy nghĩ lung tung đi đâu nữa, chắc chắn là cùng một người .
- ....
- ....
Một lúc sau , khi máy bay đã cất cánh chúng tôi vẫn nhìn nhau không ai chịu mở lời . Tôi có cảm giác mình đang ở trong một cuộc thi gọi là '' Ai nhìn lâu nhất '' vậy , nhưng cuối cùng tôi cũng chịu thua nhắm mắt lại , mở lời trước
-Trước khi em muốn nói gì , hãy nghe tôi giải thích trước được chứ ? - tôi nhắm mắt nói nhỏ tránh để các hành khách khác chú ý , giơ hai tay không lên
- Chị , chị .... - cô ấy nói lắp bắp , giọng run run
Tôi làm cô ấy sốc quá đến mức nói không lên lời ư ? Nhanh trí tôi phản ứng lại bằng cách cố trình bày toàn bộ sự viêc một cách nhanh nhất có thể ,thế mà trước khi tôi có cơ hội làm điều đó thì ....tiếng sột soạt phát ra khi cô ta vội lấy vật gì đó trong túi xách . Phải chăng cô ấy sẽ gọi cảnh sát đến bắt tôi ? Nếu vậy có thể gọi tiếp viên đến quản lí mà , dù là cách gì đi nữa thì thế nào tôi cũng gặp rắc rối ! Tôi nghe được tiếng tim mình bắt đập nhanh hơn , sự lúng túng khiến tôi khó thở hơn một vài phút trước .Tôi biết mình đang làm một việc liều lĩnh vô ích mà , làm sao cô ta có thể chịu lắng nghe sau những việc mà tôi đã làm trước mặt cô ấy . Đến đây là hết rồi , tạm biệt tự do và tuổi trẻ
-Em có thể xin chữ kí của chị được không ?
-Tôi hết sức hối hận vì những gì đã làm , đó là một tai nạn và...
.... ?
Huh ? Em vừa nói gì- tôi mở mắt nhìn hỏi trong ngạc nhiên , hình như có gì đó không đúng. Tại sao cô ấy lại muốn xin chữ kí của tôi ?
- E he - cô ấy cười , giọng vẫn còn run vì không thể kiềm chế sự phấn khích?
Lần trước do quá xúc động em đã không có cơ hội nói lời cảm ơn chị . Hôm nay thật may khi em được gặp lại chị ở đây , giờ chúng ta có thể dành thời gian tâm sự để hiểu nhau hơn
- Em đang đùa phải không ? - không tin vào những lời mình vừa nghe , tôi hỏi
-Không hề .Sao chị lại hỏi vậy ?
- AHaha , Em biết gì không ? Tôi nghĩ mình cần làm lạnh cái đầu của mình một chút đấy mà- tôi cầm bút kí tên, nói xong liền đứng dậy rời khỏi chỗ tiến vào phòng vệ sinh nữ
Trong lúc đi , tôi cố tỏ ra tự nhiên hết sức có thể phòng trường hợp cô ấy vẫn đang "nhìn" . Tôi lại lo lắng quá mức sao ? Cô gái đó quá ngây thơ để hiểu rõ mức độ nghiêm trọng từ hành động của tôi . Theo nghĩa đen đấy , tên cướp đó tử vong ngay tức khắc bởi 1 nhát dao ! Mà không ai khác gây ra ngoài tôi. Ai lại có thể bình tĩnh và vui vẻ sau khi thấy cảnh tượng kinh hoàng đó , khi ngồi cùng với một kẻ giết người như tôi ?! Đúng là một người kì hoặc mà! Vào trong phòng vệ sinh , tôi rửa mặt lại làm trôi đi lớp trang điểm kia , giờ chúng không cần thiết nữa . Nhìn vào gương , tôi tự nhìn vào mắt mình một lúc và tính đến dự định tiếp theo khi đến nơi . Tôi biết mình không sẵn sàng tiến hành một cuộc phẫu thuật mới , nhất là sau khoảng thời gian 6 tháng chung sống trong bóng tối , vết thương âm ỉ hành tôi mỗi ngày , mỗi đêm . Không ... tôi không thể ... nhưng nếu không còn cách nào kiểm soát sức mạnh này thì sao ?
"Kéttttt " - tôi bừng tỉnh lại khỏi dòng suy nghĩ bởi tiếng chói tai kia. Định thần lại , tôi càng sốc hơn khi thấy chính mình là người gây ra tiếng ồn này . Không! Không đúng ! Đó là người trong gương có bộ dạng y hệt tôi đang cầm một vật gì đó vô hình cố rạch nát mặt gương theo đường "chết" . Mắt của người đó trào ra máu chảy dài xuống hai bên má , trông có vẻ rất đau đớn nhưng không hiểu sao lại mở miệng cười điên dại .
". . ."-Tim tôi như ngừng đập , cả thân lạnh toát không còn sức lực nào giữ vững thanh bằng , tôi ngã xuống mặt sàn lưng dựa vào mặt bên của phòng , sự trao đổi khí trong phổi ngưng lại bất chợt như thể tôi đang đứng trước bờ vực của cái chết
(Ma không có thật , ma không có thật , ma không có thật . Đừng sợ thứ không có thật ! Mau phản kháng lại đi ! )- tôi nhắm mắt lại , lặp lại những dòng vô nghĩa trong đầu và mong rằng mọi thứ sẽ trở về bình thường .... và đúng như vậy 20 giây sau tiếng ồn dừng lại , lấy làm lạ tôi từ từ mở mắt ra nhìn lần nữa . Mọi thứ trở về bình thường ? Tôi thử đứng dậy để chạm vào mặt gương , không có gì xảy ra . Tôi lại thử lè lưỡi trước tấm gương , không có gì xảy ra .
-Huf huf huf - Tôi thở gấp một chút , chân vẫn còn hơi run .Nếu đây là một trò chơi khăm bệnh hoạn nào đó thì chúc mừng họ . Họ đã chơi tôi một cú ngoạn mục .... Vẫn .. Tôi vẫn không thích điều này chút nào . 20 giây trước tôi thật sự nghĩ mình sẽ bỏ mạng ngay tại đây trong phòng vệ sinh nữ , đúng là ngớ ngẩn thật.
(Mình cần nghỉ ngơi ... ) -Tôi nhắm mắt lại , nghĩ thầm trong đầu rồi mở cửa định bước ra thì dừng lại giữa chừng . Trên máy bay hành khách lúc nào cũng im lặng vậy sao ? Chuyện gì đang xảy ra bên ngoài ? Linh cảm xấu sắp có chuyện chẳng lành , với thói quen cẩn thận tôi không vội bước ra ngoài mà đi rón rén nhìn qua tấm rèm .
-...
...
...
...
... Tại sao là lúc này ? Tại sao là ở đây? Tại sao phải là hai chúng tôi ?- Nhìn được một lúc , tôi bắt đầu nói lẩm bẩm trong miệng , nheo mày
Tình hình là có 3 người đàn ông trùm đầu che khuất mặt? Họ đều cầm súng?! Và họ đang cướp bóc từng dãy ghế ... Cái gì ?! Bọn chúng đang đi tới gần dãy ghế thứ 4 phía bên trái , ở dãy ghế 5 là chỗ của tôi và cô gái đó ! Tôi phải hành động nhanh , không thì cô gái đó -không , không chỉ cô gái đó mà tất cả hành khách trên chuyến bay này đều gặp nguy hiểm . Lần này sẽ không giống lần trước , tôi nhận thức được sự nguy hiểm mình đang đối mặt vì tên nào trên tay cũng cầm súng . Nếu hành động không rõ ràng , khả năng cao là tôi sẽ mất mạng vô ích . Tôi không được phép thất bại , tôi quyết không để số tiền dành dụm của mình bay vào túi bọn cướp khốn nạn đó !!! Tôi đảo mắt nhìn quanh chỗ mình đứng tìm một vũ khí nào đó không quá nguy hiểm .
(Đây rồi!
... Mong là việc này sẽ có tác dụng. Làm ơn hãy có tác dụng.)
Tôi chuẩn bị nhanh chóng chừng đúng 1 phút! chỉ chờ sơ hở lúc bọn cướp mất cảnh giác.
-Đưa hết ra đây ! *tên cướp quát vào mặt một bà cụ lớn tuổi *
Tôi không thể nghe rõ được gì tiếp theo , nhưng có thể đây là thời cơ cho tôi lao ra tấn công bất ngờ . Ngay khi tôi vừa lấy đà xông ra thì tôi lại thấy cảnh cô gái ấy bước ra khỏi chỗ gạt súng tên cướp kia . Tôi dừng lại gấp , họ đang cãi nhau dữ dội phía trên
-Con nhãi này , mày muốn chết trước phải không *hắn chĩa khẩu súng ngắn vào ngực cô gái trẻ , quát dữ dội
-Anh không có quyền làm vậy với người lớn tuổi , có giỏi thì đi bắt bạt người nào bằng mình đi !
Nghe xong , ba tên nhìn nhau cười khinh lời vừa rồi của cô gái. Tôi thì đứng sững đó , phát hiện ra sự liên hệ giống nhau đến kì lạ giữa chính tôi và cô ấy . Nhưng tiếng cười dừng lại khi tên cướp tát mạnh vào mặt cô gái mà không báo trước .
-Nghh! * cô gái đã cố né nhưng không được , cú tát dường như quá mạnh khiến cô té sang một bên*
-Hah , điều này sẽ dạy cho mày bài học đừng cố làm người hùng ! Nghe cho rõ đây * hắn giật lấy giỏ xách của bà già rồi nắm tóc cô ấy xách lên*
Trong thế giới này chính nghĩa không tồn tại , bạo lực có thể giải quyết mọi thứ . Những kẻ yếu đuối như mày chỉ giỏi sủa , tao nghĩ mày nên chết đi là vừa . Hiểu chưa con nhãi ?
Tôi không thể thấy rõ những gì đang diễn ra bên trên , chỉ biết là sau đó có một tiếng súng nổ lên . Có vẻ một hành khách nam gần đó định đứng dậy cản thì tên cướp đứng cuối hàng bắn ngay vai anh ta khiến những người khác la toáng lên khiếp sợ
- Ugah !
- Thế còn ai muốn làm người hùng nữa ? Tao cho đứa đó một viên vào đầu cho xong chuyện ? *hắn vừa nói vừa dùng tay chuyển sang bóp mạnh cổ cô gái trước mặt không thương tiếc mặc cho việc cô ta có giẫy giụa*
Tôi nắm chặt tay lại cố kiềm chế , mọi sợ hãi lúc trước như tan biến đi nơi nào rồi . Trong lòng tôi tràn ngập sự hận thù và giận dữ đến mức đầu tôi nóng cả lên.
-Không ư ? Vậy thì tốt . Ngoan ngoãn nghe lời từ đầu phải hơn không? Gar , giao cho mày giữ . Tao sẽ cho nó thấy địa ngục thật sự sau vụ này * hắn quay lưng lại theo hướng tôi nhìn , đẩy cô gái sang cho tên cuối giữ lại như một món hàng *
Tsk! - Chúng quá đáng lắm rồi ! Tôi không thể chứng kiến thêm phút giây nào nữa , đến lúc phải hành động rồi , tôi đẩy thật nhanh cái khay đồ ăn bốn bánh bằng lực của chính tôi cộng với sự ức chế dồn nén từ lúc đầu đến giờ . Bọn cướp hướng sự chú ý sang tôi , tuy nhiên đã quá trễ để tránh . Tôi buông chiếc xe ra khi chỉ còn cách đối tượng 4 mét rồi vụt nhảy sang hàng ghế bên phải , tất nhiên tôi cũng không quên cầm theo cái khay đồ ăn .
"Tránh sang một bên lũ ngu !" *tên đứng trước quay lại thấy liền la toáng , tay cầm khẩu súng ngắn bắn về hướng tôi nhưng hụt mất*
"Xoàng xoàng Beeeeeng! " - chiếc xe đẩy tông vào phần hạ bộ của tên cướp , hắn gục ngã xuống ôm bụng
-Ối!! Tao sẽ giết mày ! Con quỷ -hắn la lên đau điếng , trợn mắt nhìn tôi
"Tạch tạch tạch .... "* hai tên cướp còn lại bắn dữ dội không cho tôi đường ra *
Đột nhiên máy bay hạ nâng độ cao bất thường làm hai tên kia mất thăng bằng chệch hướng bắn . Những hành khách khác chỉ biết ôm đầu vô tội vạ không tham gia vào trận đánh này. May mắn là tôi chỉ va vào hai đứa trẻ ngồi ở hàng ghế bên phải , chúng chỉ thán phục kinh ngạc như thể tất cả chúng tôi đang tham gia một màn kịch lớn .
"Ngầu quá ... " *cậu bé nhìn tôi rồi nói
"Nhóc đừng đi đâu hết , cúi thấp người xuống đi .Bên ngoài nguy hiểm lắm " -Tôi chỉ cười gượng nói , sau đó lại vội tiếp tục việc mình đang bỏ dở . Một tay cầm chiếc khay đồ ăn bằng kim loại tôi lộn nhào ra khỏi chỗ núp rồi mở mắt canh chuẩn xác ném thẳng vào mặt tên cao to cầm súng trường . Đúng như tôi dự đoán hắn sẽ dừng bắn cầm súng che mặt , ngay lúc này tôi chạy ào đến dùng tay phải đấm xoáy thẳng vào bụng tên đó .
-Mẹ mày ! *hắn hướng súng bắn thẳng về hướng tôi nhưng khoảng cách gần quá , bằng cách nào đó tôi dùng chân thành công đá lên vào tay hắn ngay gần đường chết .
Tôi cố ý làm thế dù điều đó có nghĩa để đối phương có lợi thế hơn mình. Hắn bắn lệch lên phía trên một chút sau đòn phản công của tôi. Ghê gớm thật ,tôi dùng hết sức mà hắn vẫn chưa gãy tay .Tên này quả thật rất mạnh ! Tôi cúi thấp người sang một phía tránh đường đạn nguy hiểm , sau đó vội đấm xoáy một cú vào bụng hắn . Thế mà ... hắn không hề lay chuyển một inch nào mà ngược lại còn đánh vào bụng tôi
-Kuh! Thế-- éo nào *tên cướp với vóc dáng cao to bỗng hộc máu ra ngay sau đó
Cơn đau làm tôi choáng váng mất đi tập trung về mọi thứ quanh, thời gian như chậm lại . Tôi gần như thấy được những đường đạn lao tới vun vút trước mặt từ phía tên cướp còn lại ,tầm nhìn như mờ đi bởi một vật nào đó chắn trước . Thứ này .... giống thứ mà người trong gương đang cầm . Đó là một vật vô hình, tôi đang bị bao trùm lấy sao ? Và tiếp đến có một lực đánh thẳng vào ngực tôi . Đau quá ...đó là những gì tôi có thể nghĩ . Đây là kết thúc rồi sao ? Tôi ngã xuống đất với xác của tên cướp to con nằm đè lên .
-Hư ...chết tiệt thật *tôi dần mất đi ý thức , không còn nghe rõ nhưng vẫn ráng gượng nhìn sang phía cô gái *
Cô ta đang phản kháng lại và bị tên cướp dùng súng quật ngay vào đầu đến chảy máu . Ah ...cô ta lại khóc nữa rồi , lần này là vì tôi ... Tiếng súng từ bên thứ ba nổ ra , tên cướp buông súng xuống với cánh tay đẫm máu. Những gì diễn ra tiếp theo tôi không thể theo kịp được nữa ...Khung cảnh như tối lại và tôi bị hút vào trong cái màn đêm đó . Buồn cười thật ... ngay cả khi tôi sắp chết , tôi vẫn còn tâm trạng để lo lắng cho cô gái trẻ đó . Tôi mong cô ấy vẫn ổn ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét