Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

Em là thiên thần của tôi C2

Chapter 2: Định mệnh
Flashback(Hồi tưởng)
Chuyện này không thể trở thêm điên rồ được nữa chứ !?

Tôi vừa vô tình giết một người , không những thế lại còn làm điều đó ở nơi đông người . Dù cửa hàng tạp hóa đó đã cũ và chưa trang bị máy quay nhưng đã rất nhiều người chứng kiến tận mắt năng lực mà tôi sở hữu , họ có thể trình báo rồi mô tả để cảnh sát nhận dạng thủ phạm . Agh .. tôi phải làm gì đây, nếu ngồi đây mà không làm gì thì sớm muộn gì họ cũng tới bắt tôi

Bây giờ là 7 giờ tối , tôi đang ở trong phòng mình suy nghĩ tìm cách giải quyết tình huống trớ trêu này thế mà đã 15 phút trôi qua tôi chẳng có sáng kiến nào hay ho cả .

-Haiz ... - tôi thở dài đảo mắt nhìn quanh căn phòng , cố phớt lờ mấy cái đường khó chịu kia

Cả cuộc đời của tôi chưa lần nào tôi dám làm việc gì sai trái , ước mơ của tôi rất giản dị đó là kế thừa sự nghiệp làm chủ quán rượu nhỏ của cha mình sau đó lấy một người đàn ông hợp gu và lập gia đình riêng  . Tôi có đòi hỏi hay làm gì quá đáng không ? Tại sao vụ nổ đó phải xảy ra và cướp đi mọi thứ chứ ? Đời chỉ thật bất công ! Càng nghĩ tôi càng mệt mỏi khi không tìm kiếm được câu trả lời , tôi quyết định nằm xuống giường nhắm mắt lại và tái diễn lại sự kiện trong đầu mình . Nếu thật là tôi đã mất kiểm soát thì tốt nhất nên hạn chế dùng đến đôi mắt này, vì lần sau người gặp nguy hiểm rất có thể là người thân trong gia đình hoặc người quen của tôi . Tôi nhớ lại mình đã để lại giỏ hàng xuống đất và bỏ chạy cùng cô gái kia, vậy là đi tong bữa tối rồi

.... Chậc , nghĩ đến cảnh tượng tối nay mình phải nhịn đói thì bụng tôi lại sôi ùng ục .

Phải rồi , tôi còn chưa biết tên cô gái kia nữa ? Tôi tự hỏi lúc này cô ta đã về nhà an toàn chưa , chắc cô ta sẽ bị shock nặng và ảnh hưởng đến tâm lí trong một thời gian dài. Tên cướp kia đáng bị trừng trị tuy nhiên không phải như cách thế này , tôi bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã chống lại hắn ta. Việc tôi làm không chỉ mang rắc rối cho chính tôi mà còn ảnh hưởng đến những người khác , thế rồi nếu tôi không đứng dậy phản kháng thì tính mạng của cô gái đó lại bị đe dọa ....

Cô gái đó ... có một đôi mắt màu nâu rất đẹp , sao giờ tôi mới nhận ra điều đó nhỉ ? Chúng tôi chỉ là người dưng , tôi còn thậm chí không để ý mặc dù cô ta đang đứng ngay phía trước .

-Ước gì mình có thể ... - tôi nhắm mắt nói lẩm bẩm giữa chừng rồi dừng

Tôi đang nghĩ gì thế này ?! Đây không phải là lúc ngưỡng mộ vẻ đẹp của một người con gái khác ! Với lại không đời nào có chuyện tôi và cô ta có cơ hội gặp lại nhau , đây là một thế giới rộng lớn cơ mà . Ngay cả thằng bạn thân của tôi chuyển trường đi từ năm cấp 2 tôi còn không gặp lại nữa huống gì một người mà tôi chỉ vừa gặp ở tiệm tạp hóa !

- ! - tôi nhắm mắt ngồi dậy , trong đầu dường như nảy ra một sáng kiến

Tôi phải đi tìm chủ nhân của đôi mắt này , nếu làm được điều đó thì mọi chuyện sẽ trở nên rõ ràng thôi . Tôi chỉ cần biết và nắm rõ cách kiểm soát thứ sức mạnh này là được ! Được rồi , tôi biết ngày mai mình phải làm gì rồi


Ngày hôm sau ....

- Vâng , Otoko-san phải không ạ? Tôi đã đi tìm lại hồ sơ về ca phẫu thuật của cô và đây thông tin của người phụ nữ hiến tặng mắt của mình * cô tiếp tân đưa một bản hồ sơ lên bàn *
- Ya , xin lỗi đã làm phiền cô nha - tôi để tay sau đầu mình cười gượng , rồi mở mắt nhìn bản hồ sơ
- Dạ , không sao đâu ạ . Làm vừa lòng khách hàng chính là trách nhiệm của chúng tôi mà* cô tiếp tân cười nói thân thiện *
- ...- tôi nhìn vào bản hồ một lúc rồi trả lại cho cô tiếp tân
Cảm ơn cô nhiều , tôi phải đi đây - nói xong tôi rời khỏi bệnh viện , gọi một chiếc taxi chở mình về nhà

Trên đường về nhà , tôi ngước nhìn qua cửa sổ xe taxi quan sát quanh cảnh bên ngoài . Ah , tuyết đã rơi rồi sao ? Thật tiếc rằng tôi không thể tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của những bông hoa tuyết ngoài kia , những đường chết  kia cứ hiện khắp mọi nơi , nó như in chèn lên cửa kính . Mỗi lần như vậy , tôi lại muốn cầm dao chém theo mấy đường đó phá hủy bề mặt của mọi vật lọt vào tầm nhìn của mình.

- ... - tôi nhắm mắt lại lấy điện thoại ra điện cho người thân trong gia đình báo rằng mình sẽ ra nước ngoài sinh sống một thời gian .

Nói thế thôi , chứ thật ra là đi tìm người phụ nữ bí ẩn kia ...

Ai có thể ngờ được quê nhà của cô ta lại ở tận New York ?! Tôi không thể tin rằng trong bản hồ sơ đó chỉ có tên Hisiri Akita và địa chỉ của cô ấy , phần còn lại là để trống , vậy mà bác sĩ vẫn đồng ý cho người đó tham gia phẫu thuật mắt cho tôi ?

Ban đầu thì cha tôi là người phản đối đầu tiên khi nghe tin tôi muốn chuyển ra nước ngoài , ông ta cho rằng tôi quá nông nổi lựa chọn sống tự lập quá sớm . Cha và tôi đã có một trận cãi vã khá lâu qua điện thoại cho đến khi về đến nhà ,dẫu vậy tôi vẫn không từ bỏ ý định ban đầu của mình . Đây không phải là lợi ích của mình tôi nữa mà là vì sự an toàn của những người xung quanh tôi ! Và rồi một khi ông hiểu được tôi nghiêm túc đến mức độ nào , ông ta chịu thua và để tôi làm điều mình cần phải làm . Trong lòng , tôi hiểu cha tôi yêu thương tôi còn hơn cả bản thân ông ta nữa . Vụ tai nạn trong quá khứ luôn khiến ông dằn vặt trong lòng vì đã để tôi canh chừng quán rượu một mình

Tôi không trách ông , tai nạn đó không ai muốn xảy ra cả nhưng nó đã diễn ra rồi , tôi có thể làm gì được ngoài chấp nhận sự thật đó ?Tối hôm đó , tâm trạng của cả nhà đi xuống hẳn khi biết tin tôi sẽ rời đi vào tuần sau . Suốt khoảng thời gian chờ đợi , tôi đã cố tạo dựng thật nhiều kỉ niệm cùng họ cho đến ngày mình dời đi để sau này không còn phải hối tiếc.

Tuy nhiên ... không đêm nào tôi có thể chợp mắt ngủ ngon được .Đôi lúc tôi có cảm giác mình không phải là chính mình nữa , tay chân tôi run rẩy bần bật liên hồi không yên một chỗ và cơ thể tôi đang chịu đau đớn như đang bị thiêu cháy . Nhiều lần tôi đang ngủ thì lại nằm mơ thấy mình ngã xuống vực thẳm không đáy , cơn ác mộng đó lại khiến tôi thức giấc . Điều tồi tệ hơn là mỗi lần mở mắt , tôi lại thấy một màu đỏ in chèn lên môi trường cùng những đường nứt màu đen kia trong căn phòng tối. Tôi bắt đầu hoảng sợ rằng sẽ có một ngày mình sẽ đánh mất đi lí trí và làm những chuyện điên rồ , bằng mọi giá tôi phải tìm được cô gái tên Hisiri Akita đó !
....
....
....
....

Tuần sau ....

Sáng thứ hai là cái ngày tôi chào tạm biệt đến mọi người trong nhà , tôi vác chiếc vali của mình lên xe taxi và liếc nhìn căn nhà thân yêu lần cuối. Từ nhà ra đến sân bay cũng mất gần 1 tiếng , tôi chỉ toàn nhắm mắt suốt chuyến đi nghĩ ngợi về những việc mình sẽ làm khi đến nơi . Tôi mang theo một số tiền khá lớn , đủ để trang trải và bắt đầu cuộc sống mới ở New York đấy! Ầy ... nghĩ đi nghĩ lại tôi sẽ làm nghề gì nhỉ ? Có lẽ tôi nên tự mở một quán rượu rồi thuê nhân viên vào làm chăng ? Hum ...
...
...
...
-Thưa cô , chúng ta đã đến nơi rồi * tiếng anh tài xế gọi khiến tôi giật mình khi dòng suy nghĩ của mình bị gián đoạn giữa chừng *
-À , tiền của anh đây * tôi lấy tiền trong ví ra trả , rồi vác hành lí mình ra sân bay *

Tôi bước ra khỏi xe taxi ,nhìn thử xung quanh rồi bước vào trong tòa nhà rộng lớn . Đây là lần đầu tiên tôi đến đây nên vẫn còn bỡ ngỡ , thứ khiến tôi chú ý nhất là cái màn hình khá lớn được gắn ở bên trên quầy tiếp tân . Lịch trình từng chuyến bay được hiển thị rõ ràng trên màn hình , thật may là tôi đã đặt vé online trước nên không sợ bị hết vé .

Tôi mở điện thoại ra ,liếc nhìn giờ ... Ah mình vẫn còn tận 20 phút nữa mới đến chuyến bay đến New York. Tôi cảm thấy hơi run người một chút , bây giờ là mùa đông rồi thế mà họ vẫn giảm nhiệt độ bên trong sao ? Dù trên người đã mặc một chiếc áo khoác dày lông thú , tay thì mang găng đầy đủ thế mà cơ thể tôi còn lạnh . Tôi nghĩ ... mình sẽ ... sẽ

-Achoo ! - tôi hắt xì một tiếng , sau đó cảm giác ớn lạnh bắt đầu tràn vào phổi khi tôi thở vào . Ugh ... chắc đến New York thì tôi đã bị bệnh cảm rồi.... .

Tôi liếc mắt sang bên phải nhìn sang hàng ghế chờ , định kiếm một chỗ trống để lát ngồi chờ thì thấy một vài người mặc đồ cảnh sát đứng ở gần thang máy . Thề với chúa , ngay khi trông thấy họ thì tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực ! Bọn họ làm cái quái gì ở đây, không lẽ họ đang tìm kiếm tôi ?! Một anh cảnh sát nhìn về hướng tôi , thấy thế tôi liền lập tức quay sang hướng khác dùng một tay che mặt tiến nhanh đến quầy tiếp tân báo danh để nhận vé mình đã được đặt online từ trước rồi tiến thẳng vào phòng vệ sinh nữ . Trong phòng có vẻ không có ai trừ tôi ra , tôi nhìn vào gương cố lấy bình tĩnh . Tôi phải hết sức bình tĩnh trong tình huống này , nếu không tôi sẽ làm những chuyện ngu xuẩn mất ...

''Xì iiiiiii ''- tiếng vòi nước
- ... - tôi mở vòi nước rửa mặt lại ,dùng khăn lau khô rồi mở vali ra lấy vài dụng cụ trang điểm

Việc tôi cần làm lúc này là thay đổi một số chi tiết nhỏ về vẻ ngoài thôi , họ chắc sẽ không nhận ra tôi . Ở sân bay này có rất nhiều người mà , họ không thể kiểm soát hết tất cả đâu . Tôi tự nhủ mình như thế sau đó tự tháo dây buộc tóc ra , lấy hộp trang điểm và bắt đầu trò hóa trang ....

Lúc tôi bước ra thì chỉ còn 5 phút là đến chuyến bay của tôi , lúc này tôi hít một hơi cố diễn tự tin để thuyết phục những anh cảnh sát kia rằng mình không phải là đối tượng cần tìm của họ . Tôi đi ra để hành lí mình lên băng chuyền , tiếp theo tôi bước qua cái khung kim loại để nhân viên kiểm soát . Bản thân tôi không bận tâm đến thủ tục này cho lắm , vì mục đích của việc này để xem khách hàng có vận chuyển vũ khí hay hàng cấm nào hay không . Khi đã hoàn thành thủ tục của nhân viên yêu cầu thì tôi nhanh chóng xếp hàng đưa vé cho người soát vé, tôi nhận thấy có một anh cảnh sát đứng cạnh người soát vé .

Ôi thôi rồi , vậy là họ sẽ nhìn mặt tôi khi tôi đưa vé cho họ ....
-Người tiếp theo * anh soát vé nói *
-Ực ... * tôi nuốt nước bọt , cố hít thở cầu mong việc này sẽ qua nhanh , rồi tiến lên trước đưa vé cố mỉm cười vui vẻ*
- ... * anh cảnh sát nhìn tôi không rời mắt *
 
Cách mà anh ta nhìn khiến tôi rất hoảng sợ , người tôi bắt đầu nóng ran lên toát mồ hôi dù rằng không khí bên ngoài rất lạnh . Tôi nhắm mắt lại , cố giữ sự tự tin và thân thiện cho đến anh ta gật đầu cho qua

Phù - tôi thở phào nhẹ khi vượt qua hàng soát vé , rồi lên máy bay như những người vị khách khác . Thế là nguy hiểm đã qua , hôm nay may mắn đã mỉm cười với tôi rồi sao ?

Tôi đi lên thang máy bay , cầm nhìn tờ vé đã bị xé một góc để tìm dãy ghế của mình . Nhìn bên ngoài máy bay trông rất lớn mà không hiểu bên trong diện tích như bị thu hẹp  ấy nhỉ ? Lạ thật , hay đôi mắt này có vấn đề ? Mất một ít nỗ lực  , tôi cuối cùng đã tìm ra được chỗ ngồi của mình ! Đó là một chỗ gần cửa sổ ! Tôi mở khoang hành lí bên trên để cất chiếc vali của mình , sau đó tôi ngồi vào chỗ thắt đai an toàn .

Máy bay thì khác với xe bốn bánh hay hai bánh , lại càng khác với đi thuyền , tôi sợ mình không quen rồi lại nôn mửa suốt chuyến đi ảnh hưởng đến hành khách khác . Hức , tôi lại nhớ cái lần đầu tiên mình say xe tệ hại đến mức nào ... Tôi thử thò tay vào túi lấy ra một vỉ thuốc mình đã mua tối hôm qua , tôi lấy ra 2 viên thuốc rồi nuốt uống với nước suối có sẵn trên máy bay. Tốt nhất là tôi nên ngủ suốt chuyến đi , như thế tôi sẽ k dùng đến đôi mắt của mình .... dù sao tôi cũng đã mất ngủ quá nhiều rồi .

Nghĩ thế , tôi lại định chợp mắt nghỉ ngơi thì có tiếng bước chân của một người tiến đến gần chỗ cạnh tôi. Ồ , chắc hẳn là một hành khách khác đây mà ... tôi thử mở mắt ra xem thử đó là người nào .

Váy xanh có hoa ... áo sơ mi ngắn tay có ruy băng ... tóc nâu dài ngang lưng .... đôi mắt màu nâu .... khuôn mặt thánh thiệ---- What.... WHAT the hell ! Là cô gái đó ! Chẳng phải đây là cô gái ở cửa hàng tạp hóa bị bắt làm con tin sao ?! Ngay khi tôi nhận ra cô gái đó , tôi liền cúi mặt xuống  để cô ta không thấy tôi nhưng tiến bước chân của cô ấy ngày càng lớn và nó đang hướng về đây .

Chúa ơi ! Đây là tình cảnh tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa sao ?!

Tôi phải làm gì đây , cô ta đã biết mặt tôi thì chắc hẳn sẽ la toáng lên khi thấy tôi . Ah! Tôi thật sự hoảng loạn khi thấy cô ấy ngồi cạnh kế bên tôi

-Uhm , chị không sao chứ ?* cô ta hỏi khi nhìn thấy tôi cứ cúi mặt nhìn xuống dưới chân*

Thôi chết rồi ! Giờ thật sự tôi chỉ muốn độn thổ trốn đi chứ không còn mặt mũi nào ngẩn mặt lên đối diện với cô gái này

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Em là thiên thần của tôi C1

Chapter 1: Mất kiểm soát !
Flashback(Hồi tưởng )
Cảnh tượng cuối cùng tôi thấy bằng chính đôi mắt của mình là lửa ...Một tiếng nổ phát ra lớn và sau đó là lửa thiêu rụi toàn bộ quán rượu . Mọi thứ thật hỗn loạn và xảy ra rất nhanh chóng , tôi cứ ngỡ mình đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng tồi tệ nhưng đây là sự thật . Tôi vẫn nhớ rõ nỗi đau bỏng rát từ đôi mắt của mình khi ngọn lửa ập đến trước mắt , sau đó tất cả như chìm vào bóng tối để lại những tiếng thét đau đớn của không ai khác ngoài chính tôi .

-Hotaru Otoko !

Đó chắc tiếng thét của cha tôi bên ngoài , tôi cố đáp lại bằng tất cả sức còn lại của mình nhưng không được vì luồng khói đã làm tôi nghẹt thở từ lúc nào.

Chúa ơi ! Tôi không còn có thể nhìn thấy được nữa rồi ,  đôi mắt của tôi lúc ấy như muốn nổ tung ra  và ngọn lửa kia đang bao trùm khắp mọi thứ. Tôi sẽ chết tại đây sao ? Trong tất cả những cách chết từng có trong lịch sử con người , tôi sẽ bỏ mạng chết cháy ở đây mà không lấy một nguyên do chính đáng !?

''RẦM RẦM RẦM''
Trần nhà đang sập xuống , tôi chỉ biết hoảng sợ co rúm người lại rên rỉ trong tuyệt vọng cầu mong rằng cha mình sẽ đến cứu tôi thoát khỏi nơi này . Ngọn lửa bùng lên ngày càng dữ dội khiến cho nhiệt độ tăng lên càng cao, giờ tôi hiểu cảm giác của món ăn đồ hộp ở trong lò viba thế nào rồi . Khủng khiếp thật ! Tôi bắt đầu mất đi lí trí , cơ thể tôi như bị tệ liệt vì thiếu oxi trầm trọng ........và rồi tôi gục xuống sàn bất tỉnh .

Ah .... tôi vẫn còn thể nghe mập mờ những bước chân mạnh mẽ của những người lính cứu hỏa ....


Trong lúc hôn mê , tôi đã nghe giọng của bác sĩ và y tá
-Bác sĩ , mắt của cô gái này bị bỏng quá nặng ! Tôi e là không thể--
-Không được ! Chúng ta không được phép bỏ cuộc ở đây , hãy tiếp tục rửa mắt cho nạn nhân !

Vậy là tôi đã được cứu rồi sao .... May quá ...
....
....
....
-Làm ơn tiến hành phẫu thuật cấy ghép mắt của tôi thay cho cô gái này . Đây là cách duy nhất
-Nhưng còn cô thì sao ?
-Tôi tình nguyện làm việc này .... Tôi không quan tâm chuyện gì xảy ra cho bản thân mình đâu,  dù phải mất đi ánh sáng . Bác sĩ ...xin ông
-... Được rồi . Phiền cô hãy điền vào tờ đơn này trước khi tiến hành phẫu thuật .

...
...
...
...

Theo những lời của người thân kể lại , tôi được biết đã có một người lạ đã sẵn sàng cho tôi đôi mắt của họ mà không đổi lại gì cả . Lần đầu tiên thức dậy trong bóng tối thật đáng sợ , sự yên tĩnh và không khí mát mẻ của căn phòng trong bệnh viện khiến tôi dễ chịu , nó nhắc nhở rằng tôi vẫn còn sống . Tôi thử dùng tay sờ lên mặt mình ,tôi biết được phần mắt của tôi được băng bó cẩn thận sau rất nhiều lớp vải , thậm chí tôi còn cảm nhận được cơn đau sau đợt phẫu thuật kia ẩm ỉ nhức nhói một khi thuốc tê đã mất tác dụng .

Ầy .... sẽ mất mấy tuần để tôi có thể hoàn toàn bình phục đây ? Chuỗi ngày dài uống thuốc giảm đau và sinh hoạt trong bóng tối của tôi sắp bắt đầu ....

6 tháng sau .....
- Được rồi , chị sẽ tháo băng ra cho em nhé  *cô y tá nói *
-Vâng ... - tôi không biết nói gì hơn ngoài câu đó , thật ra nói chính xác là tôi đang lo lắng đến tình huống tồi tệ nhất có thể xảy ra .Thường thì tôi không có suy nghĩ tiêu cực như thế nhưng mà đôi mắt này là của một người lạ ! Tôi chỉ tự tin vào bản thân của mình thôi , chúng ta đang nói đến một bộ của một người mà tôi không hề hay biết ở đây !?

5 phút chính thức trôi qua , cô y tá đã tháo hết băng cho tôi thế mà tôi vẫn từ chối mở mắt , tôi do dự .... không hiểu sao tôi lại có cảm giác bất an . Lúc này , vị bác sĩ phụ trách ca phẫu thuật bước tới gần nắm tay tôi như để động viên , tiếp thêm động lực cho tôi có can đảm để đối diện với thực tại .

- Không sao đâu *vị bác sĩ nói với giọng ân cần *

Phù ... Tôi thử lấy hơi và từ từ mở mắt nhìn

- ? Huh ... - tôi cố gắng điều chỉnh thị lực của mình lại một lần nữa nhưng vẫn không có gì thay đổi !? Thế này là sao?
- Em nhìn được không ? * cô ý tá nói , cười cùng bác sĩ *
Sẽ mất một thời gian để có thể nhìn rõ như trước kia nên em cứ --
-Tại sao ....
-Huh? * họ nhìn tôi thắc mắc*
-Tại sao em lại nhìn thấy những đường nứt đi chồng lên mọi thứ thế này ! - tôi la lên , sửng sốt vì nghĩ rằng đôi mắt này có vấn đề .

Dẫu vậy , mặc cho tôi có giải thích gì đi nữa họ vẫn không chịu tin tôi , không những thế còn nghĩ đầu tôi không bình thường sau tai nạn ? What the hell ? Không lẽ ... mình bị vấn đề thiệt?Ngay cả khi đã về đến nhà , tôi kể lại cho người thân của mình những đường kì lạ mình nhìn thấy trong bệnh viện thì họ chỉ cười đùa .

Haizz .... rốt cục là tôi hay là họ mới là người có vấn đề đây ?! Chúa ơi , sao người cứ đùa cợt với con hoài vậy trời ? Nói thật là lúc tôi tập làm quen với đôi mắt mới này , nhìn mọi thứ xung quanh khiến tôi khó chịu chết đi được , nó làm tôi muốn đâm vào mấy cái điểm tụ của mấy đường nứt đè chồng lên môi trường và đúng là tôi đã làm thế tại nhà .... Kết quả là tan nát cái bàn ăn của gia đình ...Đôi mắt này quả thật không bình thường chút nào,giờ đây biết được sức mạnh của nó tôi đưa ra quyết định giữ kín bí mật này trong lòng vì tôi biết rằng nếu mình nói ra thì họ sẽ lại mang tôi lại vào bệnh viện , chưa hết tôi còn có thể bị giam trong đó để làm '' vật thí nghiệm '' cho mấy nhà khoa học điên rồ . Mấy trò này , trên phim ảnh đã mô phỏng cho tôi thấy rõ bọn họ làm những việc tồi tệ gì đối với vật thí nghiệm của mình . Ugh ... giờ nghĩ lại tôi lại thấy tội nghiệp mấy con chuột bạch trong phòng thí nghiệm

Mà bỏ qua chuyện đó ! Tôi thà im lặng giữ sức mạnh này cho riêng mình còn hơn nói ra để sống một cuộc sống chết không chết mà sống không ra sống ? Điều đáng ngại hơn là tại sao có người sẵn sàng từ bỏ sức mạnh này mà không đòi hỏi lại thứ gì cả ....Hum ...

Và thế là tôi bắt đầu luyện tập thân thể về tốc độ và sức mạnh , tôi đã nuôi hi vọng trở thành một người hùng--- khoan đã không đúng , nói đúng thì mục đích của việc này để tôi có thể tận dụng sức mạnh của mình một cách tối đa để phòng vệ . Tôi chưa bao giờ thử nghĩ sẽ dùng dao đâm vào những đường đó lên cơ thể của một người sống .... nhưng nếu có thì ắt cũng ra đi như cái bàn ăn trong nhà tôi thôi . Tốt nhất tôi nên ... cân nhắc khi sử dụng đến sức mạnh của đôi mắt này . Tôi đã nghĩ thế , rằng mình sẽ kiểm soát được sức mạnh mới của mình ...cho đến khi
...
...
...
...
...
...
- Tất cả nằm xuống , không thì tao cắt cổ con nhóc này . Ông kia , móc hết tiền ra đưa nhanh ! * tên cướp dí dao vào cổ của một cô gái trẻ tuổi , la lên với ông chủ bán cửa hoàng tạp hóa*

-AHHHH!! * cô gái la lên , cố vùng vẫy thoát nhưng do con dao dí quá sát vào cổ , cô ấy chỉ biết run rẩy khóc trong sợ hãi*

Tôi đứng cạnh cô gái đó chỉ vừa định rút tiền trong túi để trả cho ông chủ những món hàng mình vừa mua thì trông thấy cảnh tượng này . Bộ mặt tôi lúc ấy kiểu như '' Người đàn ông này bị cái quái gì thế? '' , ai cũng xếp hàng đàng hoàng đợi đến lượt mình thanh toán thì tự dưng hắn chen ngang , rồi bắt giữ một cô gái vô tội làm con tin ? Tên này lười đến độ không làm việc lương thiện tự nuôi sống bản thân mình, hắn chọn con đường tắt đi để bóc lột tiền bạc từ người khác , đúng là quá đáng hết chỗ nói mà .

Lời đe họa của hắn quá dữ tợn , mấy người mua hàng ai cũng nằm xuống nghe lời , chỉ trừ tôi . Tôi biết mình đang chọn con đường nguy hiểm nhưng mặc kệ đến nước này thì tôi không nhường nhịn để tên cặn bã này lấn tới nữa . Nếu cảnh sát để bọn cướp này lộng hành ảnh hưởng đến buổi tối đi mua sắm của tôi thì được thôi , tôi sẵn sàng can thiệp dạy cho chúng một bài học .

Tôi đã luyện tập , rèn luyện kĩ năng combat cho tình huống này xảy ra mà .

-Mọi thứ sẽ ổn thôi - tôi nói với cô gái mà tên cướp đang giữ chặt trên tay
-Hử ? Mày nói lảm nhảm gì thế , mau nằm xuống cho tao! Lão già kia , đừng bắt tao chờ đợi * tên cướp liếc tôi nói , dao hắn vẫn dí sắt vào cổ khiến cô gái kia chảy máu *

Ông chủ cửa hàng hoảng sợ , cả hai tay run rẩy cố mở tủ lấy tiền đưa cho hắn. Tôi nhìn thấy thế , liền nhìn thẳng vào mắt tên cướp tức giận nói
-Tên khốn , mày không có lòng tự trọng của một người đàn ông sao?
-Con chó cái , câm miệng mày lại đi . Muốn làm anh hùng hả , vậy chết trước đi !* một tay hắn siết chặt cổ cô gái kia , tay còn lại hắn cầm dao đâm thẳng về hướng tôi *

Tôi nhanh nhẹn né đòn tấn công của hắn , bỏ giỏ hàng đang cầm trên tay xuống đất tôi lập tức nắm tay bẻ ngược tay hắn lại trong chớp mắt. Hắn đau đớn , không phản ứng kịp vì không nghĩ tôi sẽ làm thế.  Đây là lúc tôi cho hắn thấy mình có thể làm được những gì , nhìn vào những điểm chết trên khắp cơ thể hắn tôi định đánh một cú vào bụng hắn cố tránh những đường chết người đó .

Không một ai ngờ tôi lại làm điều ngược lại , tôi đoạt lấy con dao trong tay hắn khi nó rớt xuống đất và sau đó đâm vào một những điểm chết trên cơ thể hắn . Thật ra bản thân tôi cũng bất ngờ với hành động của mình , những gì tôi thấy sau đó là cơ thể hắn vỡ ra từng mảnh ... thế này còn tệ cái bàn ở nhà tôi nữa  ! Máu và mấy tảng thịt từ người hắn trào xuống mặt đất , để lại một mình cô gái kia dính đầy máu .

Sau việc đó mọi người đều nhìn tôi hoảng sợ rồi la hét chạy ra khỏi cửa hàng  , tôi nhìn xuống tay mình đang cầm con dao . Tôi vừa giết người ..... dù tôi rất muốn bỏ con dao xuống và bỏ chạy nhưng quá quen với cách hành động của bọn giết người trong phim ! Chúng chẳng bao giờ để lại vết tích sau vụ án cả , vừa nghĩ  tôi vừa ngước lên nhìn thấy cô gái lúc trước bị bắt giữ làm con tin vẫn còn đứng lặng đó nhìn tôi khóc . Hình như nỗi sợ đã lấn át khiến cô ta đông cứng lại một chỗ ....

- ! Tôi không có ý... * tôi ngạc nhiên nhìn , đôi mắt màu nâu của cô nhìn thẳng vào mắt tôi*

Ôi không ! Tôi có thể thấy những đường đó trên người cô ta .... Cả người tôi bắt đầu lạnh toát , cứ thể tôi muốn '' giết '' một lần nữa . Xác của tên cướp ở dưới chân của tôi và cô ta , ông chủ thì ngất đi mất rồi .....
Khoảnh khắc đó như bị dừng lại , chỉ có đôi mắt chúng tôi gặp nhau .... Cô ta vẫn khóc nhưng không rời mắt khỏi tôi . Tôi sợ mình k thể kiềm chế bản thân được lâu nữa , tôi muốn bỏ chạy ...thế mà đôi chân tôi chúng không di chuyển .Tôi cố nhắm mắt lại để lấy lại bình tĩnh , cảnh sát sẽ đến đây sớm thôi .

Tôi phải tìm cách thoát khỏi đây không thì bản thân gặp rắc rối to ! Tôi mở mắt lại , lúc này tôi hít một hơi sâu rồi cất con dao vào túi , nắm tay cô gái trước mặt mình . Cô ta không nói gì , vẻ sợ hãi vẫn còn biểu lộ trên khuôn mặt làm tôi khá khó xử , bản thân tôi cũng không thể nói được lời nào .
- ..... * tôi thật không hiểu bản thân mình bị gì nữa , tôi không thể rời mắt  khỏi cô ta *

Do dự một lúc , tôi quay mặt đi nắm tay dắt cô ta ra khỏi cửa hàng tạp hóa
-Phiền bác đưa cô gái này về nhà - tôi đi được một đoạn thì dừng lại, giao cô gái đó cho một ông bác lớn tuổi đang đưa thư .
-Này khoa--- *ông ta nói , nhưng tôi tiếp tục bỏ chạy không quay đầu lại *

Tôi chạy một mạch về nhà , ngay khi về đến nơi thì tôi nhanh đóng cửa khóa lại , cửa sổ thì kéo rèm che khuất hết. Tôi cứ diễn như thể mình là tội phạm thật sự trốn tránh sự truy đuổi của cảnh sát ...
Hôm nay ai cũng có việc bận cả nên tôi là người duy nhất ở nhà , tôi vội vã vào phòng vệ sinh rửa sạch tay và tiêu hủy con dao kia đi . Trước khi rời đi , tôi vô tình nhìn vào gương thấy hình ảnh phản chiếu của mình

.... Tôi thấy những đường đó hiển thị trên gương , đây hẳn là những đường / điểm chết trên cơ thể của tôi hay của chiếc gương này .
...
...
''Xỏang xoảng xoảng '' - tiếng chiếc gương vỡ vụn vang lên trước
''Ầm ầm ầm '' - cái bồn rửa vỡ nát vang lên sau

-Rồi , mình thật sự mất kiểm soát thật rồi .... *tôi lẩm bẩm , thở dài nhìn đống lộn xộn mình vừa tạo ra *