Flashback(Hồi tưởng)
Chuyện này không thể trở thêm điên rồ được nữa chứ !?
Tôi vừa vô tình giết một người , không những thế lại còn làm điều đó ở nơi đông người . Dù cửa hàng tạp hóa đó đã cũ và chưa trang bị máy quay nhưng đã rất nhiều người chứng kiến tận mắt năng lực mà tôi sở hữu , họ có thể trình báo rồi mô tả để cảnh sát nhận dạng thủ phạm . Agh .. tôi phải làm gì đây, nếu ngồi đây mà không làm gì thì sớm muộn gì họ cũng tới bắt tôi
Bây giờ là 7 giờ tối , tôi đang ở trong phòng mình suy nghĩ tìm cách giải quyết tình huống trớ trêu này thế mà đã 15 phút trôi qua tôi chẳng có sáng kiến nào hay ho cả .
-Haiz ... - tôi thở dài đảo mắt nhìn quanh căn phòng , cố phớt lờ mấy cái đường khó chịu kia
Cả cuộc đời của tôi chưa lần nào tôi dám làm việc gì sai trái , ước mơ của tôi rất giản dị đó là kế thừa sự nghiệp làm chủ quán rượu nhỏ của cha mình sau đó lấy một người đàn ông hợp gu và lập gia đình riêng . Tôi có đòi hỏi hay làm gì quá đáng không ? Tại sao vụ nổ đó phải xảy ra và cướp đi mọi thứ chứ ? Đời chỉ thật bất công ! Càng nghĩ tôi càng mệt mỏi khi không tìm kiếm được câu trả lời , tôi quyết định nằm xuống giường nhắm mắt lại và tái diễn lại sự kiện trong đầu mình . Nếu thật là tôi đã mất kiểm soát thì tốt nhất nên hạn chế dùng đến đôi mắt này, vì lần sau người gặp nguy hiểm rất có thể là người thân trong gia đình hoặc người quen của tôi . Tôi nhớ lại mình đã để lại giỏ hàng xuống đất và bỏ chạy cùng cô gái kia, vậy là đi tong bữa tối rồi
.... Chậc , nghĩ đến cảnh tượng tối nay mình phải nhịn đói thì bụng tôi lại sôi ùng ục .
Phải rồi , tôi còn chưa biết tên cô gái kia nữa ? Tôi tự hỏi lúc này cô ta đã về nhà an toàn chưa , chắc cô ta sẽ bị shock nặng và ảnh hưởng đến tâm lí trong một thời gian dài. Tên cướp kia đáng bị trừng trị tuy nhiên không phải như cách thế này , tôi bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã chống lại hắn ta. Việc tôi làm không chỉ mang rắc rối cho chính tôi mà còn ảnh hưởng đến những người khác , thế rồi nếu tôi không đứng dậy phản kháng thì tính mạng của cô gái đó lại bị đe dọa ....
Cô gái đó ... có một đôi mắt màu nâu rất đẹp , sao giờ tôi mới nhận ra điều đó nhỉ ? Chúng tôi chỉ là người dưng , tôi còn thậm chí không để ý mặc dù cô ta đang đứng ngay phía trước .
-Ước gì mình có thể ... - tôi nhắm mắt nói lẩm bẩm giữa chừng rồi dừng
Tôi đang nghĩ gì thế này ?! Đây không phải là lúc ngưỡng mộ vẻ đẹp của một người con gái khác ! Với lại không đời nào có chuyện tôi và cô ta có cơ hội gặp lại nhau , đây là một thế giới rộng lớn cơ mà . Ngay cả thằng bạn thân của tôi chuyển trường đi từ năm cấp 2 tôi còn không gặp lại nữa huống gì một người mà tôi chỉ vừa gặp ở tiệm tạp hóa !
- ! - tôi nhắm mắt ngồi dậy , trong đầu dường như nảy ra một sáng kiến
Tôi phải đi tìm chủ nhân của đôi mắt này , nếu làm được điều đó thì mọi chuyện sẽ trở nên rõ ràng thôi . Tôi chỉ cần biết và nắm rõ cách kiểm soát thứ sức mạnh này là được ! Được rồi , tôi biết ngày mai mình phải làm gì rồi
Ngày hôm sau ....
- Vâng , Otoko-san phải không ạ? Tôi đã đi tìm lại hồ sơ về ca phẫu thuật của cô và đây thông tin của người phụ nữ hiến tặng mắt của mình * cô tiếp tân đưa một bản hồ sơ lên bàn *
- Ya , xin lỗi đã làm phiền cô nha - tôi để tay sau đầu mình cười gượng , rồi mở mắt nhìn bản hồ sơ
- Dạ , không sao đâu ạ . Làm vừa lòng khách hàng chính là trách nhiệm của chúng tôi mà* cô tiếp tân cười nói thân thiện *
- ...- tôi nhìn vào bản hồ một lúc rồi trả lại cho cô tiếp tân
Cảm ơn cô nhiều , tôi phải đi đây - nói xong tôi rời khỏi bệnh viện , gọi một chiếc taxi chở mình về nhà
Trên đường về nhà , tôi ngước nhìn qua cửa sổ xe taxi quan sát quanh cảnh bên ngoài . Ah , tuyết đã rơi rồi sao ? Thật tiếc rằng tôi không thể tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của những bông hoa tuyết ngoài kia , những đường chết kia cứ hiện khắp mọi nơi , nó như in chèn lên cửa kính . Mỗi lần như vậy , tôi lại muốn cầm dao chém theo mấy đường đó phá hủy bề mặt của mọi vật lọt vào tầm nhìn của mình.
- ... - tôi nhắm mắt lại lấy điện thoại ra điện cho người thân trong gia đình báo rằng mình sẽ ra nước ngoài sinh sống một thời gian .
Nói thế thôi , chứ thật ra là đi tìm người phụ nữ bí ẩn kia ...
Ai có thể ngờ được quê nhà của cô ta lại ở tận New York ?! Tôi không thể tin rằng trong bản hồ sơ đó chỉ có tên Hisiri Akita và địa chỉ của cô ấy , phần còn lại là để trống , vậy mà bác sĩ vẫn đồng ý cho người đó tham gia phẫu thuật mắt cho tôi ?
Ban đầu thì cha tôi là người phản đối đầu tiên khi nghe tin tôi muốn chuyển ra nước ngoài , ông ta cho rằng tôi quá nông nổi lựa chọn sống tự lập quá sớm . Cha và tôi đã có một trận cãi vã khá lâu qua điện thoại cho đến khi về đến nhà ,dẫu vậy tôi vẫn không từ bỏ ý định ban đầu của mình . Đây không phải là lợi ích của mình tôi nữa mà là vì sự an toàn của những người xung quanh tôi ! Và rồi một khi ông hiểu được tôi nghiêm túc đến mức độ nào , ông ta chịu thua và để tôi làm điều mình cần phải làm . Trong lòng , tôi hiểu cha tôi yêu thương tôi còn hơn cả bản thân ông ta nữa . Vụ tai nạn trong quá khứ luôn khiến ông dằn vặt trong lòng vì đã để tôi canh chừng quán rượu một mình
Tôi không trách ông , tai nạn đó không ai muốn xảy ra cả nhưng nó đã diễn ra rồi , tôi có thể làm gì được ngoài chấp nhận sự thật đó ?Tối hôm đó , tâm trạng của cả nhà đi xuống hẳn khi biết tin tôi sẽ rời đi vào tuần sau . Suốt khoảng thời gian chờ đợi , tôi đã cố tạo dựng thật nhiều kỉ niệm cùng họ cho đến ngày mình dời đi để sau này không còn phải hối tiếc.
Tuy nhiên ... không đêm nào tôi có thể chợp mắt ngủ ngon được .Đôi lúc tôi có cảm giác mình không phải là chính mình nữa , tay chân tôi run rẩy bần bật liên hồi không yên một chỗ và cơ thể tôi đang chịu đau đớn như đang bị thiêu cháy . Nhiều lần tôi đang ngủ thì lại nằm mơ thấy mình ngã xuống vực thẳm không đáy , cơn ác mộng đó lại khiến tôi thức giấc . Điều tồi tệ hơn là mỗi lần mở mắt , tôi lại thấy một màu đỏ in chèn lên môi trường cùng những đường nứt màu đen kia trong căn phòng tối. Tôi bắt đầu hoảng sợ rằng sẽ có một ngày mình sẽ đánh mất đi lí trí và làm những chuyện điên rồ , bằng mọi giá tôi phải tìm được cô gái tên Hisiri Akita đó !
....
....
....
....
Tuần sau ....
Sáng thứ hai là cái ngày tôi chào tạm biệt đến mọi người trong nhà , tôi vác chiếc vali của mình lên xe taxi và liếc nhìn căn nhà thân yêu lần cuối. Từ nhà ra đến sân bay cũng mất gần 1 tiếng , tôi chỉ toàn nhắm mắt suốt chuyến đi nghĩ ngợi về những việc mình sẽ làm khi đến nơi . Tôi mang theo một số tiền khá lớn , đủ để trang trải và bắt đầu cuộc sống mới ở New York đấy! Ầy ... nghĩ đi nghĩ lại tôi sẽ làm nghề gì nhỉ ? Có lẽ tôi nên tự mở một quán rượu rồi thuê nhân viên vào làm chăng ? Hum ...
...
...
...
-Thưa cô , chúng ta đã đến nơi rồi * tiếng anh tài xế gọi khiến tôi giật mình khi dòng suy nghĩ của mình bị gián đoạn giữa chừng *
-À , tiền của anh đây * tôi lấy tiền trong ví ra trả , rồi vác hành lí mình ra sân bay *
Tôi bước ra khỏi xe taxi ,nhìn thử xung quanh rồi bước vào trong tòa nhà rộng lớn . Đây là lần đầu tiên tôi đến đây nên vẫn còn bỡ ngỡ , thứ khiến tôi chú ý nhất là cái màn hình khá lớn được gắn ở bên trên quầy tiếp tân . Lịch trình từng chuyến bay được hiển thị rõ ràng trên màn hình , thật may là tôi đã đặt vé online trước nên không sợ bị hết vé .
Tôi mở điện thoại ra ,liếc nhìn giờ ... Ah mình vẫn còn tận 20 phút nữa mới đến chuyến bay đến New York. Tôi cảm thấy hơi run người một chút , bây giờ là mùa đông rồi thế mà họ vẫn giảm nhiệt độ bên trong sao ? Dù trên người đã mặc một chiếc áo khoác dày lông thú , tay thì mang găng đầy đủ thế mà cơ thể tôi còn lạnh . Tôi nghĩ ... mình sẽ ... sẽ
-Achoo ! - tôi hắt xì một tiếng , sau đó cảm giác ớn lạnh bắt đầu tràn vào phổi khi tôi thở vào . Ugh ... chắc đến New York thì tôi đã bị bệnh cảm rồi.... .
Tôi liếc mắt sang bên phải nhìn sang hàng ghế chờ , định kiếm một chỗ trống để lát ngồi chờ thì thấy một vài người mặc đồ cảnh sát đứng ở gần thang máy . Thề với chúa , ngay khi trông thấy họ thì tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực ! Bọn họ làm cái quái gì ở đây, không lẽ họ đang tìm kiếm tôi ?! Một anh cảnh sát nhìn về hướng tôi , thấy thế tôi liền lập tức quay sang hướng khác dùng một tay che mặt tiến nhanh đến quầy tiếp tân báo danh để nhận vé mình đã được đặt online từ trước rồi tiến thẳng vào phòng vệ sinh nữ . Trong phòng có vẻ không có ai trừ tôi ra , tôi nhìn vào gương cố lấy bình tĩnh . Tôi phải hết sức bình tĩnh trong tình huống này , nếu không tôi sẽ làm những chuyện ngu xuẩn mất ...
''Xì iiiiiii ''- tiếng vòi nước
- ... - tôi mở vòi nước rửa mặt lại ,dùng khăn lau khô rồi mở vali ra lấy vài dụng cụ trang điểm
Việc tôi cần làm lúc này là thay đổi một số chi tiết nhỏ về vẻ ngoài thôi , họ chắc sẽ không nhận ra tôi . Ở sân bay này có rất nhiều người mà , họ không thể kiểm soát hết tất cả đâu . Tôi tự nhủ mình như thế sau đó tự tháo dây buộc tóc ra , lấy hộp trang điểm và bắt đầu trò hóa trang ....
Lúc tôi bước ra thì chỉ còn 5 phút là đến chuyến bay của tôi , lúc này tôi hít một hơi cố diễn tự tin để thuyết phục những anh cảnh sát kia rằng mình không phải là đối tượng cần tìm của họ . Tôi đi ra để hành lí mình lên băng chuyền , tiếp theo tôi bước qua cái khung kim loại để nhân viên kiểm soát . Bản thân tôi không bận tâm đến thủ tục này cho lắm , vì mục đích của việc này để xem khách hàng có vận chuyển vũ khí hay hàng cấm nào hay không . Khi đã hoàn thành thủ tục của nhân viên yêu cầu thì tôi nhanh chóng xếp hàng đưa vé cho người soát vé, tôi nhận thấy có một anh cảnh sát đứng cạnh người soát vé .
Ôi thôi rồi , vậy là họ sẽ nhìn mặt tôi khi tôi đưa vé cho họ ....
-Người tiếp theo * anh soát vé nói *
-Ực ... * tôi nuốt nước bọt , cố hít thở cầu mong việc này sẽ qua nhanh , rồi tiến lên trước đưa vé cố mỉm cười vui vẻ*
- ... * anh cảnh sát nhìn tôi không rời mắt *
Cách mà anh ta nhìn khiến tôi rất hoảng sợ , người tôi bắt đầu nóng ran lên toát mồ hôi dù rằng không khí bên ngoài rất lạnh . Tôi nhắm mắt lại , cố giữ sự tự tin và thân thiện cho đến anh ta gật đầu cho qua
Phù - tôi thở phào nhẹ khi vượt qua hàng soát vé , rồi lên máy bay như những người vị khách khác . Thế là nguy hiểm đã qua , hôm nay may mắn đã mỉm cười với tôi rồi sao ?
Tôi đi lên thang máy bay , cầm nhìn tờ vé đã bị xé một góc để tìm dãy ghế của mình . Nhìn bên ngoài máy bay trông rất lớn mà không hiểu bên trong diện tích như bị thu hẹp ấy nhỉ ? Lạ thật , hay đôi mắt này có vấn đề ? Mất một ít nỗ lực , tôi cuối cùng đã tìm ra được chỗ ngồi của mình ! Đó là một chỗ gần cửa sổ ! Tôi mở khoang hành lí bên trên để cất chiếc vali của mình , sau đó tôi ngồi vào chỗ thắt đai an toàn .
Máy bay thì khác với xe bốn bánh hay hai bánh , lại càng khác với đi thuyền , tôi sợ mình không quen rồi lại nôn mửa suốt chuyến đi ảnh hưởng đến hành khách khác . Hức , tôi lại nhớ cái lần đầu tiên mình say xe tệ hại đến mức nào ... Tôi thử thò tay vào túi lấy ra một vỉ thuốc mình đã mua tối hôm qua , tôi lấy ra 2 viên thuốc rồi nuốt uống với nước suối có sẵn trên máy bay. Tốt nhất là tôi nên ngủ suốt chuyến đi , như thế tôi sẽ k dùng đến đôi mắt của mình .... dù sao tôi cũng đã mất ngủ quá nhiều rồi .
Nghĩ thế , tôi lại định chợp mắt nghỉ ngơi thì có tiếng bước chân của một người tiến đến gần chỗ cạnh tôi. Ồ , chắc hẳn là một hành khách khác đây mà ... tôi thử mở mắt ra xem thử đó là người nào .
Váy xanh có hoa ... áo sơ mi ngắn tay có ruy băng ... tóc nâu dài ngang lưng .... đôi mắt màu nâu .... khuôn mặt thánh thiệ---- What.... WHAT the hell ! Là cô gái đó ! Chẳng phải đây là cô gái ở cửa hàng tạp hóa bị bắt làm con tin sao ?! Ngay khi tôi nhận ra cô gái đó , tôi liền cúi mặt xuống để cô ta không thấy tôi nhưng tiến bước chân của cô ấy ngày càng lớn và nó đang hướng về đây .
Chúa ơi ! Đây là tình cảnh tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa sao ?!
Tôi phải làm gì đây , cô ta đã biết mặt tôi thì chắc hẳn sẽ la toáng lên khi thấy tôi . Ah! Tôi thật sự hoảng loạn khi thấy cô ấy ngồi cạnh kế bên tôi
-Uhm , chị không sao chứ ?* cô ta hỏi khi nhìn thấy tôi cứ cúi mặt nhìn xuống dưới chân*
Thôi chết rồi ! Giờ thật sự tôi chỉ muốn độn thổ trốn đi chứ không còn mặt mũi nào ngẩn mặt lên đối diện với cô gái này
Tôi đi lên thang máy bay , cầm nhìn tờ vé đã bị xé một góc để tìm dãy ghế của mình . Nhìn bên ngoài máy bay trông rất lớn mà không hiểu bên trong diện tích như bị thu hẹp ấy nhỉ ? Lạ thật , hay đôi mắt này có vấn đề ? Mất một ít nỗ lực , tôi cuối cùng đã tìm ra được chỗ ngồi của mình ! Đó là một chỗ gần cửa sổ ! Tôi mở khoang hành lí bên trên để cất chiếc vali của mình , sau đó tôi ngồi vào chỗ thắt đai an toàn .
Máy bay thì khác với xe bốn bánh hay hai bánh , lại càng khác với đi thuyền , tôi sợ mình không quen rồi lại nôn mửa suốt chuyến đi ảnh hưởng đến hành khách khác . Hức , tôi lại nhớ cái lần đầu tiên mình say xe tệ hại đến mức nào ... Tôi thử thò tay vào túi lấy ra một vỉ thuốc mình đã mua tối hôm qua , tôi lấy ra 2 viên thuốc rồi nuốt uống với nước suối có sẵn trên máy bay. Tốt nhất là tôi nên ngủ suốt chuyến đi , như thế tôi sẽ k dùng đến đôi mắt của mình .... dù sao tôi cũng đã mất ngủ quá nhiều rồi .
Nghĩ thế , tôi lại định chợp mắt nghỉ ngơi thì có tiếng bước chân của một người tiến đến gần chỗ cạnh tôi. Ồ , chắc hẳn là một hành khách khác đây mà ... tôi thử mở mắt ra xem thử đó là người nào .
Váy xanh có hoa ... áo sơ mi ngắn tay có ruy băng ... tóc nâu dài ngang lưng .... đôi mắt màu nâu .... khuôn mặt thánh thiệ---- What.... WHAT the hell ! Là cô gái đó ! Chẳng phải đây là cô gái ở cửa hàng tạp hóa bị bắt làm con tin sao ?! Ngay khi tôi nhận ra cô gái đó , tôi liền cúi mặt xuống để cô ta không thấy tôi nhưng tiến bước chân của cô ấy ngày càng lớn và nó đang hướng về đây .
Chúa ơi ! Đây là tình cảnh tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa sao ?!
Tôi phải làm gì đây , cô ta đã biết mặt tôi thì chắc hẳn sẽ la toáng lên khi thấy tôi . Ah! Tôi thật sự hoảng loạn khi thấy cô ấy ngồi cạnh kế bên tôi
-Uhm , chị không sao chứ ?* cô ta hỏi khi nhìn thấy tôi cứ cúi mặt nhìn xuống dưới chân*
Thôi chết rồi ! Giờ thật sự tôi chỉ muốn độn thổ trốn đi chứ không còn mặt mũi nào ngẩn mặt lên đối diện với cô gái này